Số lượt đọc truyện


THÔNG BÁO


Đã cập nhật Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ II - Chương cuối

Rất cảm ơn sự ủng hộ của các độc giả trong thời gian qua

Chương 35: Mặt trái sau con người cậu ấy

Màn đêm buông xuống bao trùm lấy khu rừng ngoài thôn Lưu Đức. Trên con đường trở ra ngoài thung lũng có hai thân ảnh đang tấn công nhau cho tới lúc ánh trăng mờ soi rọi rõ khuôn mặt họ.

- Sao lại là ngươi?

Nhược Thủy Liên sững sờ khi trông thấy đối thủ của mình chính là tên tiểu tử đáng lẽ ra hiện giờ phải đang ngủ như chết trong Trình gia. Cậu ấy trông thấy nàng cũng ngạc nhiên không kém

- Đêm khuya như vậy cô nương làm gì ở ngoài này. Suýt nữa thì tôi lại đả thương cô rồi.

- Ngươi tự tin quá đấy. Trình độ của ngươi dù ta có bị tiêu hao 9 phần nội lực trong cơ thể ngươi cũng chẳng làm gì nổi ta. Nhưng…Đừng nói ngươi bám theo ta ra đây đó.

- Tôi nghĩ chuyện ban sáng để mất dấu mấy tên Tiên Hà gì gì đấy do lỗi của tôi nên giờ tôi nhân lúc đêm khuya thanh vắng ra ngoài hành sự.

- Ngươi cũng biết mình có lỗi sao? Ta cũng ra ngoài để điều tra chuyện đó. Thung lũng này có rất nhiều điểm kỳ lạ chắc chắn đang ẩn chứa một bí mật nào đấy.

Thấy khuôn mặt cậu ấy có hơi bí xị nàng liền nói

- Ngươi định đi hành sự với cái bản mặt nhăn nhó khó coi ấy sao?

Mạc Vô Phong đáp

- Buổi chiều ngồi nói chuyện với Trình thúc tôi có nghe nói mẫu thân của cặp song sinh qua đời khi vừa sinh ra chúng. Xem ra điều cô nói chẳng sai chút nào…

Nhược Thủy Liên mỉm cười

- Ngươi đừng nghĩ nhiều về những chuyện ta nói, thật ra đâu phải muốn là có thể sinh đôi được ngay. Nếu có sinh đôi thật chỉ cần đưa nương tử của ngươi tới tìm đại phu kịp thời có thể tính mạng sẽ được bảo toàn.

- Hmm! Nếu có nương tử biết y thuật thì tốt rồi…Phải không, Nhược cô nương. Lúc đó cô ấy sẽ dạy tôi biết cách làm gì trong trường hợp như vậy.

Nhược Thủy Liên ra hiệu cho Mạc Vô Phong im lặng rồi cả hai lặng lẽ cúi người núp sau một thân cây lớn. Bọn họ nghe thấy tiếng động nào đó lẫn trong tiếng thác nước đổ ầm ầm xuống dưới, nếu không phải tận mắt trông thấy chắc họ cũng không dám tin có kẻ có thể thiết kế được một cơ quan kín đáo ngay dưới chân thác như vậy. Hòn đá được đẩy ra một cách khó khăn bởi hai kẻ bên trong có vẻ như đang bận giằng co nhau vì một vấn đề nào đấy.

- Quay vào ngay! Nếu Tiên lão biết chuyện muội sẽ bị đuổi khỏi Tiên Hà Lĩnh đấy.

Tên vừa cất tiếng là Hà Nhai Tử, hắn đang gắng sức lôi Lăng Kỳ Nhi trở vào trong nhưng đáng tiếc cô ta đã kịp thoát qua khe hở của cơ quan chạy ra ngoài.

- Bị đuổi thì sao. Ban đầu ta cứ nghĩ nơi đây là thiên đường đối với những người như chúng ta nhưng ta đã nhầm thật rồi. Hàng ngày cứ phải để ý nét mặt của Tiên lão, của Kim Xà lão quái mà sống không những thế còn chịu sự áp bức của tên Diệp Y Nhân. Giờ lại thêm chuyện tiểu muội của ta bị Tiên lão ép phải gia nhập giang hồ, ta phải rời khỏi đây ngay. Ta phải đi tìm nó…

- Tìm được rồi thì sao. Sớm muộn muội và tiểu muội của mình cũng bị đệ tử Tiên Hà Lĩnh bắt lại. Muội muốn sống quãng đời còn lại trong phòng luyện ngục hả?

- Nhai Tử…Ta còn tưởng huynh yêu thương ta như thế nào giờ những điều ta muốn huynh ra sức ngăn cản, những điều ta không muốn huynh lại ép ta phải làm. Tại sao huynh đối xử với ta như vậy…

- Muội đừng đem mấy thứ tình cảm đó ra so sánh với an nguy của bản thân. Nếu muội thật lòng yêu ta thì quay trở vào đi, muội bị bắt ta cũng liên lụy không ít.

Mạc Vô Phong định quay ra dạy cho tên tiểu nhân sợ chết kia một bài học nhưng bị Nhược Thủy Liên giữ lại, nàng thì thầm với cậu ấy

- Đừng có lo chuyện của người khác, ngồi im đó cho ta.

- Nhưng…nhưng tên đó đúng là tên khốn mà, sao trên đời lại có loại người đặt tính mạng lên trên tình yêu được. Nếu tôi mà là hắn tôi sẽ đi cùng cô nương kia.

Nhược Thủy Liên lặng người khi nghe những điều cậu ta vừa nói. Nàng thầm nhủ nếu người nàng yêu cũng như vậy, cũng bỏ mặc tất cả vì nàng như nàng bỏ cả thiên hạ vì hắn thì hay biết mấy. Bỗng nhiên nàng cảm thấy mình thật đáng thương.

‘Vút’. Tiếng mũi tên lao nhanh như gió bay tới chỗ hai người họ đang núp, đâm xuyên qua cánh tay nàng. Nhược Thủy Liên không kịp né tránh một phần vì những tâm tư lắng đọng trong lòng một phần vì tài bắn tên của Hà Nhai Tử cũng không phải hạng xoàng, lực từ mũi tên của hắn mạnh tới mức sau khi xuyên qua cánh tay nàng vẫn bay thêm được một đoạn khá xa rồi mới rơi xuống đất. Theo phản xạ Mạc Vô Phong kéo Nhược Thủy Liên lại bên mình, một tay cậu ấy choàng qua vai ôm chặt lấy nàng tay còn lại nắm chặt vết thương đang chảy máu kia.

Lăng Kỳ Nhi thốt lên

- Huynh làm cái gì vậy, mũi tên không có mắt lỡ bắn phải ai thì sao.

Hà Nhai Tử mắt không rời khỏi hướng Mạc Vô Phong và Nhược Thủy Liên đang núp

- Ta lại muốn mũi tên vừa rồi trúng phải ai đấy. Ban nãy hình như có tiếng người nói phát ra từ chỗ đó.

Lăng Kỳ Nhi lắng tai nghe ngóng một hồi thấy bốn bề yên tĩnh cô ta nói

- Chắc huynh nhầm lẫn rồi. Đêm khuya như vậy người dân thôn Lưu Đức không ra ngoài đâu.

Hà Nhai Tử thu lại cây cung lớn

- Chắc chắn mũi tên vừa rồi đã xuyên qua thứ gì đó rồi mới rơi xuống đất. Theo như ta ước tính nó phải bay xa hơn mới phải.

Dứt lời hắn nhẹ nhàng lần qua những bụi cây dưới chân tiến về thân cây to lớn phía trước. Vừa đi hắn vừa nói rõ ràng từng câu một

- Ai đang nghe lén bọn ta nói chuyện?

- Ngươi đang núp sau cái cây đó đúng không?

- Biết điều thì mau bước ra đây trước khi…

Tiếng gió rít lên qua kẽ tai từng người đang có mặt cạnh thác nước. Cơn gió đấy được tạo ra từ tốc độ thần hành của một thân ảnh khác. Trông thấy ông ta Lăng Kỳ Nhi vội vã cúi đầu

- Đại sư…đại sư đã trở về.

Hà Nhai Tử bước ra khỏi lùm cây vẻ mặt tươi tỉnh hẳn lên

- Hóa ra là ngài, vậy mà ta còn tưởng ai kia.

Tư A Thần ra bờ sông tát nước lên mặt rửa trôi những vết bẩn trên y phục của ông ta trong mấy ngày đi truy sát Mạc Vô Phong. Nếu không phải vì cậu ấy thì ông ta đã không mất dấu Đường Chân, cuối cùng phải trở về tay không cùng cơn bực tức trong lòng.

- Các ngươi sao đều ở đây. Không phải…biết ta sẽ về nên ra nghênh đón đấy chứ.

Hà Nhai Tử kéo tay Lăng Kỳ Nhi lại về phía hắn

- Bọn ta đang tìm một nơi nào đó để…Ông hiểu chứ.

Tư A Thần cười lớn

- Đúng là sở thích của mấy tên tiểu tử. Mau trở vào trong đi, Tiên Hà Lĩnh được tạo ra để các ngươi thoải mái ra ra vào vào thế này à.

Có mặt Tư A Thần ở đây, Lăng Kỳ Nhi đành gác lại suy nghĩ bỏ trốn và hậm hực trở về Tiên Hà Lĩnh cùng Hà Nhai Tử. Tư A Thần nhìn ngó xung quanh sau đó mới đi theo hai người kia. Chờ tiếng cơ quan đóng lại Mạc Vô Phong mới dám thở mạnh, trên tay cậu ấy lúc này đã ướt đẫm vì máu của Nhược Thủy Liên. Cậu ta xé một mảnh vải trên y phục ra băng chặt vết thương cho nàng.

- Máu ra nhiều quá…Cô nương không sao chứ.

Mạc Vô Phong nghĩ vết thương đó sẽ khiến nàng đau nhói nhưng nàng lại cười và nói rằng

- Ngươi biết không mỗi lần bị ai đó đả thương ta đều vui mừng. Càng ngày ta càng không giống hắn, lúc nào cũng cảnh giác, lúc nào cũng bất an nhưng dường như bị thương quá nhiều như vậy lại khiến ta trở nên yếu đuối. Ta chỉ có một mình không thể trưng bộ dạng yếu đuối đó ra được. Khó nghĩ quá!

Cậu ấy nhìn vết máu thấm qua lớp vải mình vừa băng cho nàng và ngẫm Đông Phương Bất Bại mà thiên hạ dùng những lời lẽ lăng mạ mỗi khi nhắc tới thực sự là cô nương đang ngồi trước mặt mình sao. Nhìn đi nhìn lại cũng không nhìn rõ quá khứ của cô ấy, không biết nữ nhân này đã phải đè nén bao nhiêu kí ức mới có thể đứng vững tới tận ngày hôm nay.

- Có gì mà khó nghĩ. Thiên hạ có rất nhiều người, cô có thể chọn lấy vài ba người trong số đó làm bằng hữu tốt. Khi cô sơ sẩy khiến bản thân bị thương họ sẽ giúp cô làm lành vết thương đó.

Nhược Thủy Liên nắm chặt cánh tay vừa được Mạc Vô Phong băng lại

- Có điều thiên hạ rộng lớn lắm ta sợ không thể tìm nổi một người chịu làm bằng hữu của ta. Vết thương này…ta cảm nhận được thành ý của ngươi…Ta…

Mạc Vô Phong đứng dậy đưa tay ra phía nàng

- Tôi có thể trở thành bằng hữu của Nhược Thủy Liên không?

Nhược Thủy Liên toan đưa tay ra nhưng nàng lại rụt ngay lại

- Ngươi không hối hận khi trở thành bằng hữu của ta chứ. Đi cùng một kẻ mà cả thiên hạ đều gọi là đại ma đầu sẽ làm tổn hại thanh danh của ngươi đấy. Ta tự nhận bản thân mình chẳng tốt đẹp gì nếu có ai đó chịu mở lời muốn làm bằng hữu với ta, ta mừng còn không kịp chỉ có điều ta sợ một ngày nào đó…

Mạc Vô Phong nhìn nàng và nói

- Tôi không phải người Hán việc gì tôi phải quan tâm ‘thiên hạ’ mà cô nương nhắc tới đối xử với tôi ra sao. Nếu bọn họ phát hiện và truy đuổi chúng ta cùng lắm tôi sẽ đưa cô tới Tây Vực nơi đó tuy chẳng có gì ngoài tuyết trắng và giá lạnh nhưng có tôi là bằng hữu của cô.

Lần này người đưa tay ra lại là Nhược Thủy Liên, hành động này của nàng ngầm đáp lại thỉnh cầu kết giao bằng hữu của cậu ấy. Biết được điều đó Mạc Vô Phong nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của nàng và kéo dậy.

- Không biết sau cơ quan kia có phải đường dẫn tới Tiên Hà Lĩnh không nhưng tôi nghĩ lão đại sư kia tôi có quen đấy. Gặp người quen không kịp ra chào hỏi lại để người ta đi như vậy là không được.

Nhược Thủy Liên bước tới bờ sông nhìn ngắm cơ quan kì lạ

- Nói như ngươi thì ta cũng phải vào trong đó rồi. Lão đại sư đó, ta cũng quen!

Mạc Vô Phong trầm trồ kinh ngạc nhưng cậu ta nghĩ dù sao nàng cũng là người trung thổ, gặp người quen dọc đường có gì lạ đâu. Cậu ấy nhảy xuống chân thác ra sức đẩy hòn đá nặng ngàn cân kia, nước từ trên thác đổ ào ào xuống lạnh lẽo khó chịu khiến toàn thân cậu ta ướt đẫm như chuột lột. Thấy vậy Nhược Thủy Liên thắc mắc

- Nội lực dư thừa trong cơ thể ngươi khiến ta thấy chẳng khác gì kho báu cất trong hòm kín cả. Ngươi mở hòm ra sẽ khiến mọi việc được hoàn thành nhanh hơn đấy!

- Tôi nghĩ lúc nào cũng dùng vũ lực không phải chuyện hay. Nếu không phải người ta gây chuyện hay trông thấy điều bất bình tôi cũng chẳng muốn động chân động tay làm gì. Cô nương không biết đâu từ khi tới trung thổ ngày nào trên người tôi cũng có vài vết bầm tím xuất hiện.

- A! Hòn đá dịch chuyển rồi…

Tiếng động khó nghe một lần nữa xuất hiện từ cơ quan dưới thác nước cắt đứt cuộc trò chuyện của họ. Nhược Thủy Liên tuy có hơi nghi ngờ việc cơ quan được mở quá dễ dàng như vậy nhưng nàng không để tâm nhiều mà cùng cậu ấy bước vào bên trong. Mạc Vô Phong thả cánh tay đang giữ hòn đá ra nó lập tức xoay trở lại như cũ. Khi hòn đá khép chặt lại cậu ta mới nhận ra bóng đêm ngoài thung lũng còn sáng hơn thứ bóng tối âm u trong nơi này. Ngoài tiếng bước chân của Nhược Thủy Liên và chính mình cậu ấy chỉ nghe được âm thanh nhỏ giọt rơi từ trên cao xuống vũng nước bên dưới. Mạc Vô Phong đoán rằng con đường mình đang đi thực chất là một hang động kín đáo nào đó, không biết ngoài cửa động sẽ có những thứ gì đây…

- Nhược cô nương, cô vẫn ở đây đúng không?

- Ừm…

Tiếng đáp của nàng khiến cậu ta an tâm hơn một chút, khi đôi mắt còn chưa kịp quen với bóng tối trong hang động Mạc Vô Phong nhớ lại những lời sư phụ dặn dò trước khi lâm chung rằng ánh sáng sẽ xuất hiện trong con đường tăm tối nhất. Trùng hợp thay khi bóng tối đã trở nên quen thuộc ánh mắt cậu ta chỉ nhìn thấy nữ nhân phía trước, một nữ nhân cứng cỏi không biết sợ là gì, trong nơi u ám này nàng vẫn bước đi ung dung, từng bước chân của nàng không có chút ngập ngừng cứ thế đi thẳng về phía trước.

- Sư phụ, ánh sáng người nhắc tới…đang ở trước mặt con. Cô ấy dẫn đường đưa con ra khỏi nơi tăm tối này.

Mạc Vô Phong không nghĩ hang động này lại dài tới vậy, cậu ta lên tiếng phá tan không gian im ắng

- Tôi có thắc mắc, sao cô nương có thể đi trong bóng tối mà không đụng phải vách hang vậy. Cứ như cô đã từng đi qua cái hang này rất nhiều lần trước kia.

- Ta nghĩ điều này ngươi phải biết rõ hơn ai hết chứ. Không phải bóng tối trong hang động này chính là thế giới mà nương tử ngươi đang sống hay sao?

- Phải rồi…Nếu ngày nào mở mắt ra cũng chỉ thấy một màu đen như vậy chắc tôi sẽ lạc lối mất. Có điều chưa bao giờ tôi hỏi Đường Yên cảm thấy như thế nào, cô ấy phải làm sao để bước đi trên một đường thẳng, điều đơn giản đối với mọi người nhưng đối với cô ấy…

- Ngươi lắng nghe đi!

- Nghe cái gì?

- Bước nhẹ lại và nghe từng bước chân của ta…Khi ta đi gần vách hang tiếng vang nhỏ dần lúc đó ta tự phải lui ra xa hơn. Hơn nữa trước khi vào trong ta không hề mở mắt làm như vậy mắt ta sẽ quen với bóng tối trong hang nhanh hơn ngươi.

- Nhược Thủy Liên! Cô nương thông minh thật, gặp vướng mắc gì cô cũng thích ứng nhanh đến vậy sao?

- Những điều đơn giản ta có thể thích ứng được nhưng chỉ có duy nhất một điều dù ta gắng sức tới đâu cũng chưa thể thích nghi.

- Không biết điều gì trên thế giới này có thể làm khó được Nhược cô nương đây. Tôi rất muốn nghe…

Nàng khựng lại và nói khẽ nhưng câu nói ấy lại vang khắp hang động

- Tình…

Chữ ‘tình’ đi ra từ miệng nàng ban đầu nghe rất rõ nhưng càng về sau chữ ‘tình’ cứ như bị cái hang tăm tối này nuốt chửng. Giống như cuộc tình của nàng, càng trôi xa thì càng chẳng thấy. Tới khi mất hẳn rồi nàng mới nhận ra nhưng chẳng kịp thích nghi. Nàng biết rằng trái tim yêu thương mãnh liệt của mình, trái tim chỉ chứa đựng duy nhất một Lệnh Hồ Xung khiến nàng đau khổ hiện đang được chính hắn yêu thương. Hắn có thể bù đắp tình cảm của nàng bằng việc sống với trái tim đó nhưng thể xác của nàng ai sẽ bù đắp đây? Nàng cứ tưởng mình sẽ được chết một cách nhẹ nhõm nhưng ngay cả cái chết ông trời cũng không cho nàng chọn lựa để giờ nàng phải sống với trái tim mới trong thân xác cũ. Một trái tim trống rỗng, điều duy nhất nàng cảm thấy là nó lạnh như băng và không hòa hợp với bản thân nàng.

Nghe câu trả lời của nàng Mạc Vô Phong còn tưởng nàng đang đùa với cậu ta. Điều đó cũng dễ hiểu, đối với những người chưa từng trải qua một cuộc tình nào, chưa từng đau khổ vì mất đi tình yêu như cậu ấy làm sao viết được chữ tình, làm sao đọc được chữ tình. Ánh sáng thấp thoáng phía trước chiếu qua khuôn mặt của họ, trong một khoảnh khắc Mạc Vô Phong trông thấy giọt nước mắt nhỏ rớt xuống từ khóe mắt nàng giây phút đó cậu ấy hiểu rằng Nhược Thủy Liên không hề nói đùa với mình.

Ra khỏi hang động họ bắt gặp ánh sáng của hàng trăm ngọn nến trải dài trên con đường nhỏ dẫn vào khu rừng trước mắt. Tuy không biết nơi này có phải Tiên Hà Lĩnh hay không nhưng trong đầu mỗi người đều đã hình thành điểm đến. Một ngọn núi to lớn thoắt ẩn thoắt hiện phía xa được trang hoàng kiên cố thừa sức thu hút bất kỳ người lạ nào trông thấy. Theo con đường nhỏ bọn họ cứ thế băng qua khu rừng và tiến tới trước ngọn núi đó một cách đơn giản tới mức đáng nghi.

- Đã lâu không gặp! Thiếu hiệp xả thân cứu nha đầu và…tiểu cô nương ngồi nhờ thuyền của ta…

Giọng nói của Tư A Thần vừa cất lên lập tức đệ tử Tiên Hà Lĩnh tỏa ra đông như kiến vây chặt lấy họ ngay trước ngọn núi lớn. Hóa ra đây chính là lí do ngọn núi này không có bất kỳ một ai canh gác vì mọi chuyện đều đã nằm trong kế hoạch của ông ta.

Diệp Y Nhân ngồi vắt vẻo đôi chân trên cành cây lớn miệng không ngừng suýt xoa

- Nghe ngươi nói đêm nay sẽ bẫy được một mẻ lớn ai ngờ chỉ có hai con chuột. Từ vụ giao dịch trên bến đò thành Lạc Dương tới nay ngươi khiến ta thất vọng không biết bao nhiêu lần rồi đại sư.

Tư A Thần cười vang cả góc trời

- Cái tật khinh địch của ngươi vẫn cứ như vậy. Một ả nha đầu mù lòa còn đánh chẳng xong giờ ngươi không nhân cơ hội sửa sai có khi lại bại dưới tay hai con chuột này đấy.

Nhược Thủy Liên đưa mắt nhìn hàng trăm tên đệ tử Tiên Hà Lĩnh nhưng không hề sợ hãi mặc dù nội thương trong cơ thể nàng chưa hồi phục được bao nhiêu lại thêm cánh tay phải bị thương ban nãy

- Khi Mạc Vô Phong mở được cơ quan một cách dễ dàng ta đã bắt đầu hoài nghi. Nhớ lại hồi nãy lúc đại sư xuất hiện ta và hắn không hề nén lực xem ra lần sau gặp đại sư bọn ta phải cẩn thận hơn một chút.

Tư A Thần nhăn mặt

- Cô nương rất biết cách chọc tức ta đấy. Hai ngươi không thèm nén lực vì nghĩ rằng ta kém cỏi chẳng khác gì Hà Nhai Tử, kém cỏi tới mức không phát hiện ra các ngươi?

Hà Nhai Tử lên tiếng

- Ta đã biết có kẻ nào đó trúng phải tên của ta mà.

Lăng Kỳ Nhi từ nãy tới giờ cứ nhìn chăm chăm Mạc Vô Phong, cô ta cảm thấy hình như mình đã gặp người này ở đâu đó rồi

- Ngươi…ngươi vẫn chưa chết sao?

Mạc Vô Phong chỉ tay vào mặt cô ta

- Cô là kẻ đã hạ độc ta ngoài quán trọ…

Hà Nhai Tử thắc mắc

- Kỳ Nhi, muội quen tên đó?

Lăng Kỳ Nhi giơ bộ móng vuốt quen thuộc của cô ta lên mài qua mài lại

- Do ta sơ xuất nên hôm đó chưa lấy được mạng của ngươi, giờ thì ngươi đừng mong có thể thoát khỏi nọc độc của ta lần thứ hai.

Mạc Vô Phong nghe tiếng gió rít qua tai liền nhận ra Lăng Kỳ Nhi đã tiến sát mình trong nháy mắt, cậu ta xoay vai qua một bên vừa kịp lúc bàn tay với những cái móng sắc nhọn lao tới. Mạc Vô Phong vừa né được một chiêu thì chiêu thứ hai, thứ ba liên tiếp được xuất ra. Bàn tay của Lăng Kỳ Nhi đã lướt qua mặt cậu ấy hàng chục lần nhưng chẳng lần nào cào trúng mục tiêu. Cô ta không ngờ rằng chỉ sau gần nửa năm công phu của Mạc Vô Phong đã tăng nhiều như vậy, lần gặp này so với lần gặp đầu tiên quả khác xa nhau một trời một vực, đáng sợ hơn nữa dường như đối thủ của cô ta chẳng nhỏ lấy một giọt mồ hôi sau ngần ấy chiêu.

Diệp Y Nhân tấm tắc khen ngợi

- Con chuột này thịt dai đấy, e là một mình tiểu mỹ nhân của ta không đủ sức chống chọi.

Lăng Kỳ Nhi định ra chiêu tiếp theo thì cảm thấy thân thể mình như có ai đó giữ chặt, ngoảnh mặt lại cô ta trông thấy bộ dạng ghê tởm của Diệp Y Nhân liền chuyển chiêu tấn công ông ta. Diệp Y Nhân ý muốn tấn công Mạc Vô Phong dùm Lăng Kỳ Nhi nhưng thấy cô ấy sợ hãi như vậy ông ta càng có hứng trêu đùa.

Mạc Vô Phong thấy gai mắt trước cảnh tượng đó nên cậu ấy tạm thời quên đi việc cô nương kia là đối thủ của mình mà nhảy tới xuất một quyền vào vai trái của Diệp Y Nhân khiến ông ta lui ra xa với bộ dạng bất ngờ. Ông ta lấy tay xoa nhẹ vai trái của mình và cười như điên dại

- Tiểu tử! Ta còn chưa động vào ngươi mà ngươi dám thất lễ với tiền bối như vậy sao.

- Tiền bối gì lại đi mạo phạm nữ nhân ngay trước mắt bao nhiêu người tại đây. Ông làm hậu bối như ta cũng phải xấu mặt đấy.

Lăng Kỳ Nhi tái mặt lui lại phía sau, có mơ cô ta cũng chẳng tin được Mạc Vô Phong lại lên tiếng bảo vệ một người có ý đồ giết chết cậu ta như mình.

Thấy Diệp Y Nhân lộ rõ vẻ tức giận ra mặt, Tư A Thần đành nhân cơ hội này đùn đẩy đối thủ mà ông ta không muốn dây dưa nhất

- Các ngươi cứ câu giờ thế này Tiên lão trở về trông thấy cảnh tượng hỗn loạn sẽ không vui đâu. Trước mắt có hai con chuột Diệp Y Nhân ngươi chọn một con, con còn lại cứ giao cho ta. Thế nào?

Đúng như Tư A Thần dự đoán, Diệp Y Nhân chỉ thẳng bàn tay bẩn thỉu của ông ta về phía Mạc Vô Phong

- Ngày hôm nay ta không đưa được tên tiểu tử này vào phòng luyện ngục ta không mang tên Diệp Y Nhân nữa.

Mạc Vô Phong nói

- Vậy ông chuẩn bị đổi tên đi là vừa, ta thấy ‘Y Nhân’ không hợp với ông đâu.



Diệp Y Nhân tức giận đạp mạnh chân xuống đất làm mặt đất dưới chân ông ta lún sâu rồi lao thẳng về phía Mạc Vô Phong tiếp chiêu với cậu ta. Tư A Thần cũng không ngồi một chỗ nữa, có vẻ đối thủ của ông ta cũng đã sẵn sàng từ lâu. Ông ta có thể cảm nhận được sức mạnh vô hình toát ra từ ánh mắt lạnh lùng của Nhược Thủy Liên trước mặt, nàng đưa cánh tay không bị thương ra phía trước thay cho lời tiếp nhận giao đấu.

Trong cơn tức giận Diệp Y Nhân không ngừng tung ra những đòn nguy hiểm hòng lấy mạng đối phương ngay lập tức nhưng sau vài chục chiêu ông ta cũng nhận ra thứ quyền cước Mạc Vô Phong sử dụng vừa nhu vừa cương biến ảo khôn lường, đả thương cậu ấy không phải chuyện dễ. Về phần Mạc Vô Phong tuy cậu ta rất tập trung tiếp chiêu của Diệp Y Nhân nhưng chẳng thể phản kháng lấy một lần bởi cậu ấy đang lo ngại cho thương tích của Nhược Thủy Liên, đại sư kia cậu ấy đã có dịp thử chiêu và biết được ông ta không phải người dễ đối phó, không những công phu cao thâm mà còn dày dặn kinh nghiệm chiến đấu tuy Nhược Thủy Liên mà cậu ấy biết không phải một nữ nhân tầm thường nhưng trận đấu này suy đi tính lại rất bất lợi cho nàng.

- Để ta dạy cho tiểu tử không biết trên dưới gì như ngươi bài học đầu tiên nhé. Khi tiếp chiêu với ta đừng bao giờ quay đi chỗ khác như vậy.

Sau tiếng hét của Diệp Y Nhân lập tức một chưởng lực lớn ập thẳng vào người Mạc Vô Phong, ông ta nghĩ sau chưởng lực đó xương cốt của tiểu tử kia vỡ vụn là cái chắc nhưng chỉ sau một thời gian ngắn ngủi chưởng lực ban nãy của ông ta đã dội ngược trở lại khiến ông ta lãnh trọn công phu của mình. Diệp Y Nhân phun một ngụm máu xuống đất rồi nhìn thẳng vào Mạc Vô Phong

- Ngươi đã sử dụng thủ đoạn gì tên tiểu tử kia?

Mạc Vô Phong mỉm cười

- Người dùng thủ đoạn là ông mới phải. Nhân lúc ta không để ý định lấy mạng ta hả, không dễ thế đâu.
Diệp Y Nhân định tiếp tục vận công tấn công cậu ấy nhưng chưởng lực ban nãy khiến ông ta tổn thương không ít nên ông ta nén giận vào trong tọa thiền điều tức chờ cơ hội phục thù. Mạc Vô Phong thấy đối thủ của mình đã rời khỏi cuộc chiến cậu ta liền chạy tới chỗ Nhược Thủy Liên giúp đỡ nàng. Cả Tư A Thần và nàng đều lên tiếng

- Lui ra xa.

Mạc Vô Phong nói

- Cô ấy chỉ dùng một tay đấu với ông nếu ông muốn đấu một cách quang minh chính đại cũng nên dùng một tay thôi chứ.

Tư A Thần liếc mắc qua nhìn cậu ấy rồi lại nhìn Nhược Thủy Liên

- Không phải công phu của cô nương rất cao hay sao. Đừng nói đang bị nội thương, dù có dùng một cánh tay, hay một ngón tay đáng lí ra cũng phải thắng được kẻ kém cỏi như ta phải không.

Mạc Vô Phong biết Tư A Thần đang dùng kế khích tướng đối với nàng và hiểu rằng nữ nhân cao ngạo kia sẽ chẳng bao giờ để người khác xen vào cuộc đấu của cô ấy nên chỉ thầm cổ vũ Nhược Thủy Liên sẽ dành được chiến thắng.

Tư A Thần càng đấu càng nhận ra được sự đáng sợ của Nhược Thủy Liên, thân là nữ nhân lại mang trong mình nội thương cộng với cánh tay đang chảy máu không ngừng bởi chấn động trong cuộc chiến đã làm vết thương hở miệng mà có thể chống chọi với ông ta lâu như thế. Nói ra chỉ sợ mất mặt nhưng sự thực từ lúc bắt đầu tới giờ Tư A Thần chưa hề động được vào người của nàng ngược lại ông ta còn suýt bị trúng chiêu tới mấy lần.

Nhược Thủy Liên biết cơ thể mình không phải sắt đá nếu cứ như vậy tình trạng sẽ ngày một xấu đi nên nàng đành dùng tới bảo điển. Nàng lui ra xa xoay người một vòng bắn thẳng cây kim nhỏ về phía Tư A Thần khiến ông ta vô cùng bàng hoàng lập tức lui thật nhanh ra xa để tìm cơ hội né được cây kim đó. Những người đang chứng kiến không thể hiểu được Tư A Thần đang né tránh cái gì, chỉ đến khi cây kim cắm phập vào thân cây sau lưng ông ta họ mới nhận ra. Ông ta nhìn cây kim đó mà vô cùng hoang mang, đừng nói tới việc chiêu thức này chưa bao giờ ông ta được chứng kiến chỉ nghĩ rằng một người đang bị nội thương lại có thể phóng ra cây kim nhỏ với tốc độ đáng kinh ngạc như vậy thì khi người đó hoàn toàn lành lặn khả năng né được cây kim đó chắc chắn bằng không.

Mạc Vô Phong thấy Tư A Thần bị đẩy lui cậu ta nhẹ nhõm hơn nhiều

- Nhược cô nương, cô vẫn ổn chứ?

Nhược Thủy Liên lo lắng nhìn xung quanh

- Ngươi đừng vội mừng, hai người đó không đáng lo bằng hàng trăm tên kia đâu.

Diệp Y Nhân lập tức ra lệnh không để cho Mạc Vô Phong và Nhược Thủy Liên rời khỏi đây

- Bày trận.

Những tên đệ tử Tiên Hà Lĩnh đứng xếp thành nhiều hàng bao vây lấy hai người họ. Mạc Vô Phong không hiểu chúng định làm gì liền đưa mắt nhìn quanh cảnh giới có điều chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Cậu ta liền hỏi Nhược Thủy Liên

- Trận gì vậy? Cô nương đã trông thấy bao giờ chưa?

- Ta thấy bọn chúng đang muốn vây ta và ngươi lại chứ chưa thực sự bày trận pháp gì cả.

- Tôi hiểu rồi. Tình hình này làm tôi nhớ lại lúc bị đàn hổ trong Vạn Thú sơn trang rượt đuổi, bọn chúng vây được tôi nhưng không tấn công mà vờn cho tới khi tôi kiệt sức mới chịu giơ nanh giơ vuốt.

- Ngươi còn nhớ Thượng Thiên khí công ta dạy ngươi chứ, nếu có chuyện gì xảy ra ngươi hãy vận công phi thân lên cao tìm đường rời khỏi đây. Ta sẽ ở lại cản chúng.

Mạc Vô Phong tuyệt đối không đồng tình với hạ sách này

- Muốn đi thì cùng đi. Đừng nói cô là bằng hữu của tôi dù cô không có quan hệ gì với tôi, tôi cũng không để cô phải ở lại giúp tôi chạy thoát đâu.

Nhược Thủy Liên nhăn mặt

- Giờ là lúc nào rồi ngươi còn suy nghĩ như vậy. Ta thấy ông trời chỉ cho ta đi được tới đây thôi, ta không nhìn thấy tương lai của mình nữa. Còn ngươi…

- Đủ rồi. Tôi không muốn nghe, giờ tôi có hai cách để cô chọn. Một là tự nguyện đi cùng tôi, hai là để tôi phong tỏa huyệt đạo của cô rồi đưa cô đi.

- Ngươi…

Không để cho Nhược Thủy Liên nói thêm câu nào, cậu ấy giữ chặt tay nàng lại định liều mình phi thân ra khỏi nơi này bởi bản thân cậu ta rất tự tin với tốc độ của mình nhưng chân cậu ấy vừa rời khỏi mặt đất lập tức hàng loạt dây xích sắt ẩn dưới mặt đất được từng hàng đệ tử Tiên Hà Lĩnh hợp sức lôi lên. Những mắt xích to bằng cả tảng đá lại rất nặng vì vậy trận pháp của Tiên Hà Lĩnh mới cần nhiều đệ tử hợp sức như vậy. Đất dưới chân họ cứ bắn lên tung tóe khi mỗi dây xích được nâng lên, ý nghĩ rời khỏi đây của Mạc Vô Phong cứ thế bị chôn vùi khi cậu ta cứ phải tránh từng dây xích một.

Chỉ trong chốc lát những dây xích được kéo từ mặt đất lên đã tạo thành một chiếc lồng sắt kiên cố nhốt cả hai người bên trong. Ngay sau đó những tiếng rít ghê rợn phát ra báo hiệu lũ Người Rắn của Tiên Hà Lĩnh xuất hiện, bọn chúng trườn xuống những cái hố sâu phủ đầy cát vụn lộ ra khi các dây xích khổng lồ được kéo lên khiến Mạc Vô Phong không thể đoán định được vị trí chính xác của từng tên.

Lũ Người Rắn cứ thế nhảy bổ vào hai người trước mặt một cách vô thức, tuy bọn chúng không có khả năng tấn công nhưng quân số ra trận cũng đủ khiến người khác khiếp sợ. Hết tên này tới tên khác trườn tới đều bỏ mạng dưới tay Mạc Vô Phong, cậu ta cứ giết một tên sự tức giận lại tăng thêm một bậc mới đầu cậu ấy chỉ định dùng quyền thuật đẩy chúng ra xa nhưng càng về sau cách ra tay càng tàn nhẫn hơn, bẻ cổ, bẻ tay, bẻ tất cả những thứ trên cơ thể bọn chúng cho tới lúc máu tươi nhuốm đầy mặt, thấm vào phục trang. Ngay cả Nhược Thủy Liên cũng nhận ra Mạc Vô Phong đang đi quá đà, nàng nhìn thấy phần nào bản thân mình trước kia trong con người cậu ấy, khát máu, tàn bạo, không biết điểm dừng hoàn toàn khác với những gì nàng biết.

- Ngươi cứ như vậy sẽ chết vì kiệt sức đấy.

Mạc Vô Phong ném xác chết của một tên Người Rắn vừa bị cậu ta bẻ rời tứ chi ra khỏi thân thể xuống mặt đất một cách bạo lực, cậu ta thở hổn hển quay sang nhìn nàng với khuôn mặt đẫm máu

- Tôi biết. Nhưng tôi không dừng được.

Vừa nói hết câu cậu ta liền kéo nàng sang một bên rồi lấy tay túm lấy cổ một tên Người Rắn đang tấn công nàng từ phía sau. Tiếng ‘rắc’ phát ra đầu tiên sau đó máu từ cổ tên Người Rắn phun ra như mưa, cậu ấy cầm chiếc đầu của hắn lên đưa ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Tư A Thần, Diệp Y Nhân và ném xuống đất tiếp tục ra tay sát hại những tên khác. Chiếc lồng bằng xích vốn để bắt giữ hai người họ dần trở nên tốt đẹp bởi nó đang làm một việc đúng đắn. Đó là nhốt con quỷ vô hình ẩn sau mặt tốt đẹp của cậu thanh niên đó lại.

Chương 34: Cuộc truy lùng những tên mất tích

Thấy Mạc Vô Phong đưa Nhược Thủy Liên phi thân đi mất ngoài Lệnh Hồ Xung cảm thấy cô nương đó có chút gì quen thuộc ra còn Doanh Doanh lại thấy nam nhân kia hình như đã từng gặp.

Diệp Đường Yên lớn tiếng kêu gọi các sư đệ, sư muội phái Không Động phía sau

- Đuổi theo hai người đó. Tuyệt đối không để mất dấu Đông Phương Bất Bại.

Lệnh Hồ Xung thốt lên

- Đông Phương Bất Bại?

Doanh Doanh thấy ánh mắt Lệnh Hồ Xung đang hướng về phía đó liền nói

- Huynh cũng muốn đuổi theo chứ?

Lệnh Hồ Xung lắc đầu

- Bỏ đi. Việc quan trọng bây giờ là tìm các huynh đệ bị những tin đồn nhảm kia đánh lừa, nếu không thức tỉnh được họ chắc chắn phái Không Động sẽ có nhiều lợi thế.

Doanh Doanh biết trong lòng hắn đang nghĩ gì liền hỏi lại

- Huynh không muốn đuổi theo thật sao? Xác thực việc Đông Phương Bất Bại còn sống hay đã chết cũng…quan trọng lắm đấy.

Lệnh Hồ Xung vẫn hướng ánh mắt nhìn theo đoàn người ngựa của Diệp Đường Yên

- Tìm được thì sao? Không tìm được thì sao? Bỏ đi.

Doanh Doanh thở dài

- Nếu huynh đã quyết như vậy muội cũng không có ý kiến nữa. Chúng ta đi thôi.

Lệnh Hồ Xung thẫn thờ thúc ngựa đi tiếp, hắn nhớ lại câu nói của Phương Chứng đại sư rồi chợt hiểu ra hắn và nàng đúng như những gì đại sư nói. Duyên đã hết giờ gặp lại nhau chỉ còn nợ, đã là nợ sẽ chỉ khiến cả hai càng thêm đau khổ. Hắn giờ đã có nương tử, còn nàng thì có ai bên mình? Người chịu đau khổ nhiều hơn sẽ lại là nàng. Khi nãy trông thấy thứ vũ khí đó bay qua khuôn mặt mình nàng đã biết người đứng sau mình là ai. Khi tiếng nói của hắn cất lên nàng cảm thấy có chút rộn ràng trong lòng. Khi hắn gọi nàng bằng bốn từ ‘Đông Phương Bất Bại’ một giọt nước mắt lăn xuống…



Nhược Thủy Liên lại nghĩ tới cuộc tình khi xưa, giống như mọi lần nàng lại thổ huyết. Nàng sợ hãi tới mức không dám quay người lại, không dám mở miệng nói một câu chỉ ước sao có thể ngay lập tức rời khỏi nơi này. Nàng cố nhấc đôi chân nặng trịch của mình lên nhưng không tài nào làm được. Tình huống này chưa bao giờ nàng chuẩn bị trước để đối mặt một cách tự nhiên nhất, nàng cứ nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa không ngờ ngày hôm nay lại gặp cả hắn lẫn phu nhân của hắn sát cánh bên nhau.

Mạc Vô Phong cũng đứng lặng thinh một chỗ nhìn giọt máu nhỏ trên khóe miệng nàng, cậu ấy nghe thấy tiếng nàng gọi mình rất nhỏ nhưng không hiểu sao bản thân vẫn nghe rõ từng chữ một ‘Đưa – ta – rời – khỏi – đây’

May cho Mạc Vô Phong là Diệp Đường Yên bị mù, chỉ dựa vào sức của các đệ tử phái Không Động làm sao bám theo cậu ấy được. Từ khi biết cách sử dụng Cửu Dương thần công nội lực trong người cậu ta như được nâng lên nhiều tầng, không những chưởng lực toát ra mạnh mẽ mà khinh công cũng đạt tới tầm đạp gió cưỡi mây mặc dù đang ôm thêm Nhược Thủy Liên bên mình. Trong đầu cậu ta chỉ có một suy nghĩ là chạy thật xa, chạy đi đâu đó để cô ấy bớt run cầm cập như lúc này. Cậu ấy cứ chạy tới khi cơn mưa phùn đầu đông bắt đầu nặng hạt hơn mới chịu dừng lại để tìm một chỗ trú mưa.

Mạc Vô Phong đưa mắt nhìn xung quanh vùng rừng núi nơi cậu ta vừa đáp xuống thì thấy dòng chữ ‘Hằng Sơn’. Cậu ta rùng mình

- Hằng Sơn là đâu? Mình chỉ chạy có một lúc mà ra tận nơi này rồi.

Nhược Thủy Liên nói

- Đừng lên núi Hằng Sơn.

Mạc Vô Phong cởi bỏ chiếc áo bên ngoài ra che mưa cho nàng

- Không lên núi chỉ còn cách đi dọc theo sườn núi tìm một nơi nào đó để nghỉ thôi. Tôi không biết có may mắn tìm được nơi nào không nhưng tôi biết đi thêm hai ba bước nữa Nhược cô nương sẽ phải tắm mưa đấy.

Cậu ta nói vậy để Nhược Thủy Liên không từ chối hành động này. Thật ra dù Mạc Vô Phong có kề dao vào cổ nàng ngay lúc này thì nàng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà chống cự nữa. Đi dọc theo núi Hằng Sơn được vài dặm thì hai người đó trông thấy một căn gà nhỗ nhỏ nằm bên kia con sông. Mạc Vô Phong mừng rỡ đưa Nhược Thủy Liên vào trong căn nhà đó nghỉ ngơi. Cậu ta vắt sạch chiếc áo ướt đẫm để nước nhỏ giọt xuống mặt đất rồi đạp cửa bước vào bên trong.

- Aaa…Cả một kho rượu kìa.

Mạc Vô Phong từ lúc quen Mộc Từ Thiên và Huỳnh Cao Thái cậu ta đã thích rượu hơn một chút, hơn nữa được tận mắt trông thấy hàng chục hũ rượu bày biện kín căn phòng ai mà chẳng đã mắt. Mạc Vô Phong chạy tới mở nắp mấy hũ rượu ngay trước mặt cậu ta ra liền ngửi thấy những hương thơm quyến rũ bốc thẳng lên.

- Nhược cô nương. Lại đây xem này…

Cậu ta quay mặt ra thì trông thấy nàng đang ngồi thu mình bên cánh cửa đôi mắt nặng trĩu u sầu ngước nhìn những hạt mưa rơi mỗi lúc một nhiều hơn bên ngoài kia. Mạc Vô Phong bỏ hũ rượu lại đó bước ra ngồi đối diện nàng nhưng dường như nàng không hề biết điều ấy. Cậu ta không thể đoán được đằng sau ánh mắt kia đang ẩn chứa tâm tư gì.

- Sao vừa rồi cô nương lại khóc?

Sau câu hỏi đó nàng không trả lời, cậu ấy cũng không nói thêm câu nào. Tiếng mưa rơi ngoài kia như trói chặt hai tâm hồn trong căn nhà nhỏ.

- Tôi nhận ra hai người đó. Huynh ấy là Lệnh Hồ Xung?

Ánh mắt của Nhược Thủy Liên giờ mới chịu hướng về phía Mạc Vô Phong nhưng không phải nhìn cậu ấy mà để trả lời câu hỏi tàn nhẫn kia

- Phải. Là hắn…Hắn là…Lệnh Hồ Xung.

Mạc Vô Phong lại hỏi tiếp

- Người đi cùng là Lệnh Hồ phu nhân?

Nhược Thủy Liên mỉm cười

- Phải. Là phu nhân của hắn.

Mạc Vô Phong quan sát nàng thật kỹ càng trước khi lên tiếng hỏi câu tiếp theo

- Còn Nhược Thủy Liên là…Đông Phương Bất Bại.

Cậu ấy nghĩ sau khi nói ra câu này chắc chắn cô nương ấy sẽ phản ứng rất dữ dội và sự thực không khác những  gì cậu ấy tưởng tượng là bao. Nhược Thủy Liên chạy ra ngoài hòa mình vào những giọt mưa lạnh buốt, nàng ngửa mặt lên trời để những giọt mưa lăn dài trên khóe mắt, thấm đẫm cơ thể mình. Nước mưa ngấm vào da thịt khiến nàng nhói đau, nàng đau đớn vì lòng mình băng giá ngay cả những giọt mưa nàng còn không cảm nhận được thì còn thứ gì trên đời nàng có thể cảm nhận được nữa. Đừng nói là tình yêu, đừng nói tới tình bằng hữu, ngay cả chữ ‘tình’ của chính mình nàng còn chẳng nhìn thấy. Nàng chỉ thấy rất buồn, buồn khi trái tim đang đập trong cơ thể không cảm nhận được thứ gì, nó cứ đập rất đều, rất đều, khi nàng vui nó vẫn đập đều như vậy, khi nàng khóc nó vẫn đập đều như thế, khi nàng chứng kiến bất kỳ sự việc nào từ ‘hỉ, nộ, ái, ố’ trái tim đó vẫn giữ nguyên một nhịp. Nàng tự hỏi mình có phải là một con người đang ‘sống’ thực sự không?

- Phải, ta là Đông Phương Bất Bại thì đã sao? Các người tưởng chỉ có các người ghét hắn, hận hắn, ghê tởm hắn thôi à. Ta…chính ta cũng không thể chấp nhận được, tại sao ta lại là hắn, tại sao ta không chết đi cho rồi. Ta nghĩ ông trời bắt ta sống vì ta có tội với thiên hạ, ta phải sống để trả hết tội nghiệt của mình nhưng không có nghĩa các người muốn chà đạp ta thế nào thì chà đạp. Các người có thể giết chết ta, có thể chửi rủa ta, xua đuổi ta nhưng…đừng gọi ta như vậy. Ta không chịu nổi…ta không chịu nổi…

Tiếng nói của nàng cứ nhỏ dần nhỏ dần cho tới khi tiếng mưa rơi lại át hết những tiếng động khác ngoài nó. Có câu nói mưa là nước mắt của trời, chỉ khi nào ông trời đồng cảm với một ai đó ở dưới nhân gian thì người mới rơi lệ. Nước mắt của người sẽ gột rửa đau thương, tiếp thêm sức mạnh cho nàng, giúp nàng nhận ra mình không đơn độc.

Thấy nàng đau khổ như vậy cả cậu ấy cũng đã chết lặng dưới mưa từ khi nào. Cậu ta cứ thầm nhủ trong lòng ‘Xin lỗi, Nhược Thủy Liên’ tới hàng chục lần không ngừng lại. Nếu lúc này trời ngừng mưa cả hai người họ đều có thể trông thấy đối phương đang khóc nhưng may mắn thay chính ông trời cũng không thể cầm được nước mắt.

- Này! Cô nương đứng đằng đó có phải Nhược Thủy Liên – bằng hữu của Mạc Vô Phong không. Nếu đúng thì trả lời tôi đi…

Nhược Thủy Liên bật cười

- Ta là Nhược Thủy Liên nhưng ta không phải bằng hữu của tên tiểu tử Mạc Vô Phong. Ngươi có nghe rõ không?

Mạc Vô Phong đáp

- Tiếng mưa to quá tôi không nghe rõ câu sau. Hình như cô nói Mạc Vô Phong là bằng hữu của cô phải không?

Nhược Thủy Liên lấy tay gạt giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa trên đôi mắt mình

- Không phải. Không phải. Ta chẳng có tên bằng hữu nào độc ác như hắn cả.

Nàng vừa nói dứt câu cậu ấy liền chạy tới ôm chặt lấy thân hình ướt đẫm nước mưa của nàng vào lòng. Cái ôm này Mạc Vô Phong đã muốn thực hiện từ khi trông thấy nàng ngồi trước bờ sông sau Tửu Khí Ấp nhưng khi ấy cậu ta không đủ dũng khí làm điều đó. Còn giờ đây cậu ta mặc cho bản thân làm những điều mà mình muốn. Tiếc rằng cái ôm này không được lâu bởi người được ôm dường như không thích thú lắm, nàng đẩy cậu ấy ra và bước vào căn nhà chứa rượu kia.

Khi màn đêm buông xuống mưa mới bắt đầu tạnh dần, những hạt mưa nặng trĩu thu nhỏ lại thành những hạt sương đưa mình bay theo gió tạo thành cơn mưa phùn mới. Thời tiết trung thổ mấy ngày nay rất xấu, nếu ngày nào cũng mưa như vậy không lâu nữa thôi không khí lạnh lẽo sẽ bao trùm. Thay vào những cơn mưa là hàng ngàn bông tuyết trắng tràn ngập xung quanh.

Trong căn nhà chứa rượu thấp thoáng ánh sáng từ ngọn lửa được nhóm lên một cách tạm bợ mà nhìn qua có thể biết ngay đó chính là tác phẩm của Mạc Vô Phong. Y phục của bọn họ được phơi thành một hàng trên ngọn lửa đó, mỗi người ngồi một bên, chẳng ai trông thấy ai cả. Mạc Vô Phong gối đầu lên một hũ rượu lớn nhìn cái bóng của Nhược Thủy Liên in qua lớp y phục mỏng không rời mắt

- Tôi nghĩ y phục khô rồi đó. Cô nương mặc vào trước đi, tôi không nhìn thấy gì đâu, tôi đang nhắm mắt lại thư giãn rồi.

Nhược Thủy Liên nhìn qua lớp y phục mỏng thấy cậu ta đang nằm dài dưới đất liền nói

- Ngươi nhắm một mắt để thư giãn sao mà biết được y phục đã khô.

Mạc Vô Phong bật dậy

- À…ừm…! Được rồi hay để tôi ra ngoài một lúc vậy.

Cậu ta mở cánh cửa ra để lộ một khe hở đủ để mình bước ra ngoài tránh gió thổi vào bên trong dập tắt ngọn lửa rồi khép lại ngay ngắn. Giờ Mạc Vô Phong mới có cơ hội đi một vòng quanh nơi này, cậu ta để ý khắp nơi đây thật hẻo lánh không hiểu tên khôn lỏi dựng nên căn nhà này sống thanh thản giữa núi rừng, một mình một lãnh địa. Trông thấy hàng chục cái hố nhỏ phía sau căn nhà cậu ấy không khỏi hiếu kỳ liền bước lại xem, cậu ta ước chừng cái hố này chắc vừa đủ để đặt một hũ rượu nhỏ vào nhưng không hiểu sao chủ nhân căn nhà này ủ rượu xong không thèm đắp lại hố, không lẽ đây là đợt ủ cuối cùng của hắn.

- Vậy mình và cô ấy an tâm nghỉ ngơi trong căn nhà kia không sợ ai đó vào làm phiền…

- Không! Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?? Chỉ là bằng hữu…chỉ là bằng hữu…

Mạc Vô Phong thờ thẫn trở về căn nhà chứa rượu sau khi đi vòng quanh nơi này khoảng ba, bốn vòng để cái suy nghĩ quá chớn trong đầu cậu ấy tắt hẳn đi. Cho tới khi mở cánh cửa ra trong miệng cậu ấy vẫn còn lẩm nhẩm câu ‘chỉ là bằng hữu’.

- Chỉ là bằng hữu…chỉ là…Ôi trời!...

Mái tóc của nàng vẫn buông thõng xuống bởi nó vẫn chưa khô hẳn, nàng vén mái tóc đen dài ấy sang một bên vai rồi lấy tay vuốt đi vuốt lại mong sao làm vậy sẽ khiến nó khô nhanh hơn. Trên người nàng chỉ mặc mỗi bộ y phục mỏng manh mà các nữ nhân mặc khi họ chuẩn bị đi ngủ, có vẻ như chiếc áo kia của nàng vẫn chưa khô hẳn. Mạc Vô Phong suýt nữa thì thốt lên khi tận mắt trông thấy một Nhược Thủy Liên đầy vẻ nữ tính như vậy, chẳng còn chút nóng tính, lạnh lùng nào trước kia nữa.

- Ngươi đứng ngoài đó không lạnh hả. Mau đóng cửa vào nếu không lửa sẽ tắt đấy.

Mạc Vô Phong lắc đầu

- Không lạnh…không lạnh…không hiểu sao tôi thấy rất…nóng…

- Nóng thì ra ngoài đó mà hóng gió đi. Nhớ đóng cửa vào giúp ta nhé.

Cậu ta thở dài đóng cánh cửa lại rồi vào trong tìm một chỗ ngồi xuống

- Không phải ‘nóng’ như cô nương nghĩ. Mà thôi bỏ đi, y phục của cô đâu sao cô không mặc hết vào.

Nhược Thủy Liên chỉ tay vào người cậu ấy

- Ngươi còn không có một manh áo trên người đấy.

Mạc Vô Phong ái ngại không còn gì để nói cậu ta gỡ vội chiếc áo đang phơi trên đống lửa xuống mặc nhanh vào người rồi ngồi phịch xuống đất tiếp tục tựa người vào hũ rượu ban nãy nhưng do không để ý nên hũ rượu suýt thì bị cậu ta làm đổ hết. Mạc Vô Phong nhanh tay đỡ lấy và nhận ra hương vị quen thuộc khi nắp hũ rượu bật xuống đất

- Thịt ướp rượu! Tên chủ căn nhà này cũng là người Tây Vực.

Nhược Thủy Liên ngạc nhiên

- Thịt…ướp rượu?

Cậu ấy đẩy hũ rượu lớn lại gần chỗ nàng và nói

- Những ngày tuyết rơi nhiều được cắn một miếng thịt ướp rượu là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của bọn tôi đấy.

Nàng cúi xuống nhìn những miếng thịt tươi được ướp trong rượu

- Mùi nồng quá. Không biết hương vị thế nào.

Mạc Vô Phong rút một con dao nhỏ được treo ngay ngắn trên bức tường ra, cậu ấy lấy dao đâm xuyên qua một miếng thịt lớn được cắt lát gọn gàng đem hơ trước đống lửa. Ngay tức khắc cả hai đều ngửi được hương vị nồng nàn của rượu hòa với miếng thịt lớn.

- Của cô nương đấy! Ăn thử xem có hợp khẩu vị không.

Nàng nhận lấy con dao đâm xuyên qua miếng thịt từ tay cậu ta và nếm thử một miếng, nàng nhận ra mấy tên Tây Vực này cũng có khiếu ăn uống tinh tường đấy. Đúng là chỉ có những nơi lạnh giá quanh năm như nơi đó mới xuất hiện những loại đồ ăn được ủ như thế này.

Cậu ta sợ nàng ăn không đủ no nên chú tâm nướng chín hết thịt đưa cho nàng còn bản thân thì ăn ít đi một chút nhưng đáng tiếc người say vì rượu trong thịt lại chính là cậu ta. Mạc Vô Phong với tửu lượng kém cỏi của mình đã gục xuống sau khi ăn tới miếng thịt thứ hai. Nếu cậu ta gục xuống đất thì không có gì để nói nhưng đằng này cậu ấy lại gục vào trong vòng tay của nàng.

- Lần đầu ta gặp được một tên nam nhân tửu lượng kém cỏi như ngươi…

Nhược Thủy Liên đẩy cậu ta tựa vào tường nhưng chỉ được một lúc Mạc Vô Phong lại gục xuống bờ vai của nàng. Không biết trong giấc ngủ cậu ta có cảm nhận được gì không nhưng Nhược Thủy Liên nhận thấy tên tiểu tử đáng ghét kia thật kỳ lạ, vì sao kỳ lạ nàng cũng chẳng biết. Nàng chỉ biết lí trí rất muốn đẩy cậu ấy tránh xa ra nhưng có thứ gì khác trong nàng ngăn hành động đó lại. Cuối cùng nàng dành thời gian suy nghĩ xem thứ ngăn nàng lại là thứ gì mà quên mất việc có một tên tiểu tử đang tựa vào người mình mà ngủ rất ngon.

Khi đống lửa trong căn nhà tắt ngóm cũng là lúc trời vừa sáng, Mạc Vô Phong tỉnh cơn say định vươn vai đứng dậy thì bắt gặp phải khuôn mặt của Nhược Thủy Liên. Nàng đang say sưa ngủ bên cạnh cậu ấy từ lúc nào không hay. Bất chợt cậu ta lấy tay thử chạm nhẹ vào khuôn mặt ấy một lần

- Cảm giác gì thế này. Trước kia chưa từng xuất hiện, vừa hồi hộp vừa vui lại sợ cô ấy sẽ phát giác…

Thấy Nhược Thủy Liên khẽ chuyển mình cậu ta rụt tay lại ngay, lòng thầm nghĩ ‘sao cô ấy thức dậy nhanh như vậy mình còn chưa kịp nhận ra cảm giác đó là gì’. Khác với Mạc Vô Phong nàng vừa tỉnh dậy bắt gặp khuôn mặt cậu ấy thì lập tức lui ra xa gỡ chiếc áo phơi từ hôm qua của mình xuống mặc lại lên người. Trong lúc Nhược Thủy Liên đang cột tóc thì cả hai nghe thấy những tiếng nói cất lên từ phía sau căn nhà. Mạc Vô Phong giơ một ngón tay lên miệng ra hiệu cho nàng đừng nói gì rồi cậu ta dỏng tai lên nghe ngóng.

- Ngươi biết tại sao Lăng cô nương ra lệnh đốt sạch căn nhà này không?

- Hình như đây là nơi ở của tên tù nhân trong động tám mươi mốt tên là A Nhĩ gì gì đó, nghe là biết người Tây Vực rồi. Hắn phạm lỗi trong việc ủ rượu thuốc nên mới ra nông nỗi này, Tiên lão định sẽ tìm một người khác làm thay nhiệm vụ của hắn nên những gì thuộc về hắn đều phải đem đi tiêu hủy.

- Hóa ra hắn là kẻ gây ra vụ Ngũ Sắc Thủy tại thôn Lưu Đức. Tù nhân trong động tám mươi mốt là tù nhân nghiêm trọng, chết là cái chắc. Thôi mau gom góp củi khô lại đốt nhanh còn trở về Tiên Hà Lĩnh bẩm báo Lăng cô nương.

Câu chuyện vừa rồi thu hút cả Mạc Vô Phong lẫn Nhược Thủy Liên. Hai người họ hiện giờ tuy mục đích khác nhau nhưng đều có chung một suy nghĩ đó là đi tới nơi tên Tiên Hà Lĩnh. Về phần Mạc Vô Phong nghe thấy A Nhĩ và tù nhân nghiêm trọng cậu ấy không thể khoanh tay đứng nhìn. Còn Nhược Thủy Liên biết được câu chuyện của thôn Lưu Đức nên nàng càng muốn đi theo mấy tên kia tìm hiểu thực hư sự việc, ban đầu nàng chỉ muốn nhanh tìm Tuyết Liên Hoa giải độc cho những người ở thôn Lưu Đức bởi không có thời gian tới tận nơi điều tra nhưng giờ thì khác nàng không vướng bận chuyện ở cốc Thủy Phong thì còn lí do nào ngăn nàng lại nữa, nàng còn nghĩ rằng nếu điều tra rõ nguyên nhân người dân thôn Lưu Đức trúng độc có thể nàng sẽ phát hiện ra một phương thuốc khác trị khỏi cho họ chứ không nhất thiết phải liều mạng lên đỉnh Ngọc Phong tìm Tuyết Liên Hoa.

- Nhược cô nương, chắc chúng ta lại phải chia tay tại đây rồi. Tôi cần tới một nơi…

- Tới nơi nào để sau đi giờ ta cần ngươi đưa ta tới Tiên Hà Lĩnh.

Mạc Vô Phong ngạc nhiên

- Hả! Cô cũng muốn tới nơi đó sao?

Nhược Thủy Liên quay ra nhìn cậu ấy

- Không lẽ ngươi cũng đang định tới đó. Vậy thì tốt rồi, mau bám theo bọn chúng.

Mạc Vô Phong giữ nàng lại

- Bọn chúng đốt nhà rồi mới rời đi, chúng ta ở trong này chờ thêm một lát.

Ngay sau khi xếp những thanh gỗ tìm được trong khu rừng quanh ngôi nhà của A Nhĩ, đệ tử Tiên Hà Lĩnh lập tức châm lửa rồi bỏ đi. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt khiến khói xông thẳng vào trong.

Nhược Thủy Liên lấy tay áo che mặt lại

- Đi được chưa.

Mạc Vô Phong nín thở kéo nàng vào sát cạnh mình rồi nhún nhẹ người vận khí đạp hư đưa cả hai lên trên cao. Sau khi xuyên thủng mái nhà cậu ta lại đạp hư thêm một nhịp nữa để lên được cao hơn tìm kiếm mấy tên đốt nhà ban nãy.

Thấy cậu ấy chuẩn bị phi thân đuổi theo bọn chúng Nhược Thủy Liên căn dặn

- Ngươi đừng quên giờ nội lực trong cơ thể ngươi rất dồi dào. Đừng có chạy quá bọn họ đấy.

Mạc Vô Phong mỉm cười

- Cô nương yên tâm. Tôi sẽ cố…đi thật chậm.

Tuy Mạc Vô Phong đã rất cố gắng điều chỉnh tốc độ của mình nhưng dù có ôm theo Nhược Thủy Liên đi chăng nữa cậu ta cũng đã chạy quá những tên đệ tử Tiên Hà Lĩnh rất nhiều lần, mỗi một lần phải quay lại cậu ấy đều bị Nhược Thủy Liên mắng cho một bài, mắng nhiều tới mức tai cậu ấy sắp mất cảm giác tới nơi. Bọn họ bám theo tới một thung lũng lớn thì mất dấu người của Tiên Hà Lĩnh. Mạc Vô Phong đáp xuống đất và chuẩn bị sẵn tinh thần nghe Nhược cô nương chỉ trích.

- Đáng lẽ ta không nên giúp ngươi giác ngộ thần công mới đúng. Ngươi bám theo người ta hay thi chạy với người ta vậy? Nếu vừa rồi không phải quay lại về phía sau để tiếp tục theo dõi thì giờ đã chẳng mất dấu bọn chúng.

Thấy Mạc Vô Phong bịt tai lại vờ ngắm khung cảnh xung quanh Nhược Thủy Liên càng tức giận mà hét to hơn

- Ngươi còn dám hành động như thế hả. Ta nói cho ngươi nghe từ giờ phút này ta cắt đứt tình bằng hữu với ngươi…

Mạc Vô Phong tiến lại gần nàng hỏi cho rõ

- Nghĩa là cô nương đã coi tôi như bằng hữu từ lâu rồi hả.

Nhược Thủy Liên nói

- Ta coi ngươi như bằng hữu lúc nào ngươi việc gì phải quan tâm giờ thì hết rồi. Chúng ta trở lại là người dưng!

Mạc Vô Phong níu nàng lại trước khi nàng quay người bước đi

- Đừng tuyệt tình như thế mà. Tôi nhận lỗi với cô nương…tôi sai rồi…lần sau tôi sẽ cố đi chậm hết mức có thể…Giờ chúng ta lại là bằng hữu nhé!

Nhược Thủy Liên khoanh tay lại

- Muộn rồi, tiểu tử. Nếu ngươi biết điều đi tìm dấu tích mấy tên đó cho ta, nếu làm tốt ta sẽ suy nghĩ lại.

Mạc Vô Phong đưa tay lên cằm suy nghĩ

- Quái lạ thật. Tại sao vừa tới thung lũng này liền mất dấu bọn chúng ngay nhỉ. Không lẽ chúng độn thổ hết một lượt. Mà cô nương có thấy nơi này nhiều thác nước một cách thất thường không.

Nhược Thủy Liên quát cậu ấy

- Tập trung tìm kiếm một chút đi, ngươi để tâm mấy thứ vớ vẩn đó làm gì hả.

Hai người càng ngày càng tiến sâu vào trong thung lũng nhưng một chút dấu vết cũng không tìm thấy không những thế địa hình hiểm trở tại nơi này còn đẩy họ vào tình huống nguy hiểm không biết bao nhiêu lần, từ những hố lầy kín đáo dưới đất lại tới côn trùng độc hại bay tứ phía. Mạc Vô Phong nhận thấy điều duy nhất cậu ta có thể làm bây giờ là yên lặng và bước đi cẩn thận vì cậu ấy biết rằng cô nương kia đang cực kỳ khó chịu.

Họ khó khăn lắm mới rời khỏi thung lũng quái quỷ kia lại bắt gặp một khu rừng lớn. Không chỉ thế đằng trước còn có hai người cầm binh khí xuất hiện

- Hai người kia từ đâu tới đây?

Nhược Thủy Liên đập vào lưng Mạc Vô Phong ra hiệu cho cậu ấy trả lời. Mạc Vô Phong liền lên tiếng

- Xin hỏi đây là nơi nào vậy. Chúng tôi…bị lạc.

Một đứa giơ cái binh khí giống như được nối lại bởi nhiều cây gỗ nhỏ lên dọa dẫm

- Các ngươi bị lạc thì quay lại thung lũng Lưu Đức sẽ tìm thấy đường ra. Khu rừng này tuyệt đối không được bước vào nếu có chuyện gì nguy hiểm tới tính mạng các ngươi tự chịu trách nhiệm đấy.

Mạc Vô Phong nhún vai

- Nguy hiểm tới vậy kia à. Vậy cho ta hỏi khu rừng đó có phải Tiên Hà Lĩnh không?

Bọn chúng đồng thanh hô

- Bên trong là thôn Lưu Đức…

Nhược Thủy Liên nói với cậu ấy

- Ta muốn vào trong đó…

Mạc Vô Phong kéo tay nàng đi qua bọn chúng một cách tự nhiên như không có ai đứng đó. Hai người cầm binh khí trố mắt nhìn nhau nhưng ngay lập tức họ lấy lại dũng khí và hét lên

- Nơi đó rất nguy hiểm, chỉ có kẻ mạnh mới được quyền vào bên trong. Các ngươi đánh thắng bọn ta mới có tư cách vào.

Mạc Vô Phong nhặt lấy hai hòn đá dưới chân cậu ấy ném qua ném lại trên tay

- Đỡ chiêu của ta này…

Hai hòn đá được cậu ta dùng sức bắn thẳng vào chân hai tên cầm binh khí nhanh như cắt. Bọn chúng kêu la inh ỏi rồi quỳ xuống vái lạy

- Đa tạ ân nhân, đa tạ ân nhân

- Hóa ra huynh là ân nhân của bọn ta

Nhược Thủy Liên thắc mắc

- Bọn chúng bị sao vậy?

Một đứa nói to

- Hôm đó ở bên bờ sông nếu không nhờ ân nhân bắn hòn đá này vào chân ba bọn ta thì bọn ta đã bị trúng độc Ngũ Sắc Thủy từ lâu rồi.

Đứa kia cũng nói

- Hôm nay ân nhân lại dùng chiêu này để nhắc bọn ta nhớ lại đúng không.

Mạc Vô Phong chống tay ngang hông

- À…Nếu đã như vậy thì…Phải đó, ta là ân nhân của các ngươi. Giờ ta vào trong được chưa?

Hóa ra hai người cầm binh khí ra chặn đường bọn họ chính là Trình Thiên và Trình Vũ. Trông thấy Mạc Vô Phong dùng hai viên đá làm vũ khí lại nhằm thẳng vào chân mà bắn nên cả hai đều tưởng lầm cậu ta chính là người đã cứu sống mình. Nghe ân nhân ngỏ ý muốn vào trong thôn cả hai đều mừng rỡ.

Trình Thiên vứt cái binh khí tự làm tạm bợ xuống đất và chạy lên trước dẫn đầu

- Để ta dẫn đường cho huynh.

Trình Vũ cũng chạy theo Trình Thiên

- Ta cũng muốn dẫn đường cho huynh. Bọn ta đã kể lại chuyện huynh cứu bọn ta cho cha nghe. Lát nữa gặp huynh chắc chắn ông ấy sẽ rất vui.

Bấy giờ Mạc Vô Phong mới há hốc miệng chỉ tay vào hai huynh đệ họ Trình

- Họ…họ giống y hệt nhau. Nhược cô nương…họ giống y hệt nhau…

Nhược Thủy Liên cau mày

- Lần đầu ngươi nhìn thấy một cặp song sinh hả.

Đúng là lần đầu tiên cậu ấy trông thấy hai người giống nhau như hai giọt nước như vậy. Cậu ta thốt lên

- Sau này tôi cũng muốn nương tử của mình sinh cho tôi một cặp như vậy.

Nhược Thủy Liên mỉm cười

- Ta thấy hôm nào ngươi cũng trốn cô ta ra ngoài như thế này chắc cô ta chẳng muốn cho ngươi động vào người chứ đừng nói sinh con.

- Cô nương nói Đường Yên hả? Cô ấy có nhiều việc để làm lắm, một ngày tôi đi cùng cô ấy cũng đủ hết hơi. Đường Yên sẽ không tức giận chỉ vì tôi không ở bên cô ấy đâu.

Nhược Thủy Liên thầm nhủ tên tiểu tử này suy nghĩ đơn giản thật. Nếu cô ta mà giống như cậu ấy nghĩ thì việc gì phải tức giận đả thương Mộc Từ Thiên sau đó còn ngang nhiên đối đầu với Đông Phương Bất Bại lừng danh giang hồ nhưng may cho cô ta là khi ấy nàng đang mang nội thương nên cô ta mới được đà lấn tới.

- Ta nghĩ dù sao ngươi cũng đừng khiến nương tử của mình phải sinh một cặp song sinh. Ta có đọc một cuốn y thuật nói rằng chuyện đó rất nguy hiểm đối với người mẹ. Nói cách khác sinh như vậy đồng nghĩa với việc đi tìm cái chết.

Mạc Vô Phong dường như không tin vào những câu nói ấy lắm, cậu ta đáp

- Nếu đây là lời nói của thần y cô nương thì tôi phải xem xét lại.

Nhược Thủy Liên bật cười

- Vậy khi nào rảnh rỗi ngươi đi tìm cô ta mà thỉnh giáo nhé.

Hai huynh đệ họ Trình dẫn bọn họ vào nơi ở của Trình gia trong thôn Lưu Đức. Đây là một thôn rất lớn nhưng chẳng thấy một bóng người, thôn có rất nhiều nhà nhưng chẳng có căn nhà nào mở cửa. Ít ra rừng núi âm u còn có tiếng chim kêu, vẹt hót chứ nơi này chẳng khác gì nghĩa địa.

Nếu không bước vào Trình gia chắc Mạc Vô Phong và Nhược Thủy Liên cũng phải công nhận nơi này chẳng khác gì một thôn làng chết. Trông thấy hai hài tử trở về cùng người lạ, Trình thúc đặt chén trà trên tay xuống bàn ra mặt chào hỏi

- Hai vị là…

Trình Thiên nói

- Huynh ấy chính là ân nhân mà bọn con kể cho cha nghe khi trước.

Trình thúc tươi cười nhìn Mạc Vô Phong

- Hóa ra cậu là người đã cứu ba tiểu tử nhà bọn ta. Hôm nay ta mới có dịp gặp mặt nói lời tạ ơn với cậu.

Mạc Vô Phong cười trừ

- Cứu người là chuyện…nên làm mà. Nhưng…đại thúc nói mình có ba tiểu tử liền sao, ba đứa đều…y hệt nhau hả?

- Hahaha…khiến cậu hiểu lầm rồi. Một đứa nữa là con nuôi của ta nhưng nó không có mặt ở đây. Vậy vị cô nương này là…

Trình Vũ nhanh nhảu đáp

- Là nương tử của huynh ấy.

Mạc Vô Phong và Nhược Thủy Liên đều phủ nhận ngay lập tức nhưng Trình Vũ lại nói

- Ban nãy con nghe hai người họ nói gì đó mà nương tử rồi sinh con mà.

Trình thúc xua tay đuổi hai đứa vào bên trong

- Xin lỗi hai vị, bọn chúng còn nhỏ chưa hiểu chuyện như chúng ta.

Nhược Thủy Liên vẫn trừng mắt nhìn hai huynh đệ họ Trình cho tới khi chúng bước vào căn phòng bên cạnh

- Người trong thôn chỉ có mình ông thôi sao?

Trình thúc tái mặt ngồi xuống chiếc ghế sau lưng

- Không giấu gì hai vị cách đây không lâu thôn Lưu Đức gặp nạn Ngũ Sắc Thủy. Đa số mọi người trong thôn đều đã nhiễm độc, chỉ trách ta lực bất tòng tâm không thể cứu họ. Tiểu nữ thứ ba của ta cũng vì chuyện này mà cất công đi tìm thần y cô nương được biết hiện giờ cô nương đó đã lên đường đi tìm thảo dược mong sao ngày người dân trong thôn được cứu sống sẽ không còn xa.

Nhược Thủy Liên nghĩ rằng rượu thuốc gì đó mà hai tên đệ tử Tiên Hà Lĩnh nhắc tới chắc chắc có liên quan tới Ngũ Sắc Thủy liền hỏi

- Ngũ Sắc Thủy ở đâu? Ông đưa ta đi xem được chứ.

Trình thúc mỉm cười

- Ngũ Sắc Thủy thật ra chính là nguồn nước trong thôn vì nguồn nước bị nhiễm độc nặng nề nên tạo thành màu ngũ sắc do đó chúng tôi gọi nó với cái tên như vậy nhưng giờ Ngũ Sắc Thủy không hiểu vì sao đã biến mất bất chợt. Cho dù như vậy ta vẫn cảnh báo những người chưa nhiễm độc không nên sử dụng nguồn nước đó, cả hai vị cũng vậy.

Mạc Vô Phong đập hai tay vào nhau vì bất chợt nhớ ra câu chuyện của A Nhĩ

- Đại thúc cho ta hỏi, xung quanh đây có nơi nào gọi là Tiên Hà Lĩnh không?

Trình thúc lắc đầu

- Tiên Hà Lĩnh? Ta chưa nghe tới địa danh đó bao giờ.

Mạc Vô Phong ngạc nhiên quay ra nhìn Nhược Thủy Liên

- Hỏng rồi. Không lẽ chúng ta đi nhầm đường. Rõ ràng mấy tên đó mất dấu tại thung lũng này mà.

Nhược Thủy Liên lẩm bẩm

- Nếu không tìm hiểu được cái thứ gọi là Ngũ Sắc Thủy đó chắc mình đành phải lên đường tới Tây Vực tìm Tuyết Liên Hoa.

Trình thúc nói

- Các vị đi đường chắc đã mệt để ta chuẩn bị hai phòng cho cậu và cô nương đây nghỉ lại nhé.

Mạc Vô Phong định từ chối nhưng Nhược Thủy Liên lại gật đầu đồng ý. Nàng nói với cậu ta rằng chắc chắn Tiên Hà Lĩnh chỉ ở đâu đó quanh đây, tuy Trình thúc nói nơi đó không tồn tại nhưng sự thực những tên đốt căn nhà chứa rượu đã mất tích khi bước vào thung lũng và nàng chắc rằng chỉ cần làm rõ thực hư tại sao chúng biến mất sẽ tìm được nơi gọi là Tiên Hà Lĩnh.
VƯƠNG HÀ
tttt